Du lịch sinh thái miền tây 9 sông

Du lịch sinh thái miền tây 9 sông

Du lịch sinh thái miền tây 9 sông

Du lịch sinh thái miền tây 9 sông

Du lịch sinh thái miền tây 9 sông
Du lịch sinh thái miền tây 9 sông
Địa chỉ: PHÀ CẢ RÁNG , ẤP 4B , XÃ BÌNH THẠNH , HUYỆN THẠNH PHÚ , TỈNH BẾN TRE
Tư vấn gọi trực tiếp: 0944.588.539

DU LỊCH SINH THÁI MIỀN TÂY 9 SÔNG

Các món đặc sản của Tiền Giang

Ngày đăng : 21/03/2018 - 1:58 PM

1. Mận Trung Lương

Mận Trung Lương không rõ được đem về từ đâu hay gốc xuất xứ tại Mỹ Tho, nhưng người Mỹ Tho nếu chuộng vọng cổ thì đều ít nhiều biết đến loại đặc sản nổi tiếng này qua bài vọng cổ “Quả mận Trung Lương” từ những năm 60 của thế kỷ trước. 

Mận Trung Lương chỉ có hai loại hồng đào sọc và hồng đào đá. Loại mận hồng đào sọc thì trái tròn, hơi mô lên ở phần cuống, có những sọc trắng hồng chạy dài từ cuống đến đít quả mận. Còn loại hồng đào đá thì có màu da hồng, cứng. Cả hai loại mận này ăn đều giòn, ngọt, ít trái có vị chua.

Dù trái mận ăn không chua, nhưng khi ăn với nước mắm đường có lẫn vài lát ớt hiểm thì ngon vô cùng. Trái mận đem tách đôi, bỏ hột, cho đầy nước mắm đường vào trong rồi ăn.

Tuy nhiên, do mận Trung Lương có hiệu quả kinh tế thấp nên các vùng nội thị, các khu vườn mận Trung Lương trong xã Đạo Thạnh năm nào cũng bị phá bỏ, thay vào đó là những vườn cây xoài, nhãn. Vì vậy, về Tiền Giang ngày nay không dễ dàng tìm được những trái mận Trung Lương một thời gắn với cái tên Mỹ Tho.

Bây giờ người ta tìm giống mận An Phước vùng Bến Tre để trồng, trái có vị ngon, ngọt, nhưng cũng khó sánh bằng mận Trung Lương thuở xưa.

2. Chả nướng chợ Gạo

Giống như các vùng đất khác ở đồng bằng sông Cửu Long, vùng chợ Gạo cũng sở hữu những món ăn ngon nổi tiếng, phổ biến hơn cả trong số đó là món chả nướng – thường được người dân vùng này làm vào dịp giỗ chạp, lễ tết.

Chợ Gạo là một huyện thuộc tỉnh Tiền Giang với món chả được làm bằng thịt nạc vai heo. Thịt sau khi rửa sạch đem luộc chín tới rồi cắt thành các lát mỏng rồi xào với hành tím và tỏi cho dậy mùi thơm. Sau đó cho hỗn hợp thịt heo đã xào vào một cái bát lớn rồi cho trứng vịt đánh đều vào trộn chung với hành tím, tỏi, tiêu hạt, nước mắm ngon vừa ăn. 

Ở vùng Chợ Gạo này còn có một kiểu thưởng thức món chả nướng đặc biệt hơn. Người ta dùng bánh tráng cuốn rau sống và xà lách thành từng cuộn dài rồi cắt khúc chừng 5cm, xếp các miếng chả và các cuộn rau vào cùng một dĩa.

Cách sắp xếp này không những tạo nên sự hấp dẫn, bắt mắt cho món chả mà còn dễ dàng cho người ăn. Khi ăn chỉ cần gắp chả và rau đã được cuộn sẵn, cho vào miệng là sẽ cảm nhận được vị chả thơm đậm, thịt ngọt dai cùng hương của các loại rau sống, càng nhai càng thấy ngon.

3. Mắm còng xứ rẫy Gò Công

Ở Gò Công Tiền Giang, rẫy được biết đến là tên gọi chung của vùng miền đất thấp, ven kênh rạch, hàng năm thường bị nhiễm mặn trong một thời gian khá dài. Ðiển hình như các xã dọc theo sông Trà như Ðồng Thạnh, Ðồng Sơn, Bình Phú, Thành Công của huyện Gò Công Tây; hay Bình Ðông, Bình Xuân dọc theo sông Soài Rạp, Phú Ðông, Phú Tân kẹp giữa hai vàm Cửa Tiểu và Cửa Ðại của huyện Gò Công Ðông. Mỗi năm bà con tại vùng miệt nơi đây chỉ có thể canh tác được một vụ lúa mùa.

Tuy vậy, ở miệt rẫy này chính là quê hương của các loài còng: Vó, lửa, quìu hay nha… Có nhiều còng, chúng thường sinh sôi đông đúc trên các thửa ruộng quanh năm ngập nước, trong các đám cỏ, lá dừa nước, hay dọc theo các triền kinh rạch hoặc ẩn trong những mô đất vào mùa khô bà con hay đắp lên giữa ruộng.

Còng từ các thửa ruộng đã gặt xong di chuyển vào sinh sống đen đặc dưới những gốc lúa. Những người thợ gặt thủ sẵn một cái thùng hoặc một cái bao nên cứ gặt hái đến đâu thì bắt còng bỏ vào đến đó. Còng có thể nuôi làm thức ăn cho vịt, vịt đẻ… nhưng đến xứ rẫy này thì không ai không biết đến món ăn dân dã có tên mắm còng.

Có hai loại mắm còng: một loại chế biến nguyên con như kiểu làm mắm tôm chua xứ Huế. Loại này được chế biến từ con còng lột. Mắm còng lột thường ăn với bún, thịt phay, rau sống, chuối chát hoặc gỏi đu đủ là hoàn toàn chinh phục thực khác.

4. Còng gió Gò Công

Còng gió Gò Công là một loài giáp xác nhỏ, có kích thước gần bằng con ba khía, tuy nhiên chúng chạy rất nhanh nhờ những cái chân cao. Còng gió sống nhiều ở các vùng ven sông, bãi bồi và ngay dưới chân rừng ngập mặn.

Đến những bãi cát xung quanh cồn Ngang (thuộc xã Phú Tân, huyện Tân Phú Đông), khi thủy triều xuống sẽ có vô số còng gió chui ra khỏi hang ra phơi năng trên bãi cát; nhưng chỉ cần nghe thấy tiếng động là chúng sẽ ngay lập tức chạy trốn vào hang hoặc các ngóc ngách.

Để bắt được con còng gió, người ta thường chạy đuổi từ phía trong bãi cát để dồn chúng chạy ra mé nước và chui xuống cát để trốn. Do đặc tính nước biển ở các bãi cát nơi đây vô cùng trong nên người ta chỉ cần canh những lỗ đen có cát ùn lên và thò tay xuống là sẽ bắt được còng gió ngay.

5. Chuối quết dừa Tiền Giang

Là một món ăn dân dã nhưng lại là đặc sảnTiền Giang, chuối quết dừa Tiền Giang được chế biến từ chuối sứ qua các công đoạn chế biến không khó cho lắm.

Đầu tiên, người ta vắt nước mấy trái khế chia vào một chậu nước to, chuối đem gọt vỏ, xẻ dọc đôi bỏ vào nước ngâm cho trắng. Ngâm xong, đem rửa sạch mủ, vớt ra rửa lại nước nữa cho sạch. Tiếp đó, cho trái chuối vào nồi nấu đến khi nước sôi, mở nắp thấy ruột chuối ngả sang màu vàng và hương thơm bay ra là được. Hoặc bạn nên ăn thử một mẩu chuối nhỏ xem còn chát không là yên tâm.

6. Hủ tiếu Mỹ Tho

Nếu như nói đến một hương vị đặc trưng ở miền Bắc thì có phở, đất Quảng Nam thì có mì Quảng, còn phố cổ Hội An thì có món quà quen thuộc mang tên cao lầu; còn nhắc đến vùng đất Tiền Giang thì có hủ riếu Mỹ Tho – một đặc sản của vùng đất này. Hủ tiếu được xem là một món ăn ngon miệng, có thể ăn thay cơm được và là một trong những món phổ biến ở khắp mọi nơi trong và ngoài nước.

Giống như bún bò, phở hay các loại hủ tiếu khác, hủ tiếu Mỹ Tho có ba thành phần chính: sợi bánh bằng bột gạo, thịt và nước lèo. Hủ tiếu Mỹ Tho hấp dẫn ở chính những thành phần đó, không thể thiếu bất cứ một thành phần nào.

Trước kia, bánh hủ tiếu Mỹ Tho chính hiệu được làm từ gạo thơm Gò Cát, được trồng tại xã Mỹ Phong. Gạo Gò Cát cũng là nguyên liệu để làm bún, bánh tráng, bánh nghệ nổi tiếng nhất nhì trong vùng từ hơn nửa thế kỷ nay. Hủ tiếu ngon thường là loại bánh khô, khi nấu thì nhúng sơ qua nước sôi cho mềm và cho thêm ít mỡ hành phi sẽ giúp cho sợi bánh hơi dai, hương vị thơm béo, càng nhai càng thấy hứng thú thưởng thức hơn.

7. Mắm tôm chà Gò Công

Món mắm tôm đã có từ lâu, nhưng cụ thể vào thời gian năm tháng nào thì đến nay không có ai nắm rõ. Một điều chắc chắn là mắm tôm chà năm xưa đã trở thành món ăn được “tiến cung” nhằm phục vụ bà Từ Dũ. Nếu xét theo khoảng thời gian, mắm tôm chà phải xuất hiện ít nhất từ đầu thế kỷ 19 khi bà được đưa về Huế hầu Hiến tổ (năm 1842) tức vua Thiệu Trị lúc chưa lên ngôi.

Để làm được một mẻ mắm tôm chà đòi hỏi phải rất công phu và tốn thời gian chuẩn bị. Nếu chọn loại tôm khác loại, hoặc cùng loại nhưng không tươi, phơi không đủ nắng, đậy không kỹ, đồ chứa không sạch sẽ, nêm gia vị không đúng liều lượng, chắc chắn mắm sẽ xỉn màu mắm ruốc, hương vị không thơm ngon chứ không được màu hồng nhạt đặc trưng vốn có.

Vì vậy, vùng Gò Công ngày nay tuy có đến hơn 20 lò mắm tôm chà nhưng cũng có tới 20 hương vị khác nhau.

8. Vú sữa Lò Rèn

Tên gọi vú sữa Lò Rèn xuất phát từ việc người dân Vĩnh Kim, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang ghi nhớ công ơn của ông thợ rèn, người đã có công trong việc nhân giống vú sữa ngon cho vùng đất này.

Vú sữa nơi đây quả tròn, trắng, vỏ mỏng, hột nhỏ nhưng ruột lại dày. Quả khi chín có màu phơn phớt vàng hồng, hương thơm thoảng qua nhưng lại mát dịu, ngọt thanh.


Vào những ngày trưa hè nắng nóng, người dân lại trèo lên những cây vú sữa để tìm hái trái chín, đem xuống thì vừa vo tròn vừa bóp đều tay sao cho trái mềm dần, rút bỏ cùi, ruột trái sẽ cho phần nước trắng đục như những dòng sữa mát lịm. Lõi ruột trắng trong mềm dịu, thịt mềm có hương vị đặc biệt.

9. Cháo cá lóc rau đắng

Chính xác góp mặt trong danh mục đặc sản miền Tây Nam bộ từ bao giờ không ai rõ, song theo một số đầu bếp cao niên ở miệt Mỹ Tho, Cai Lậy (Tiền Giang), món ăn này có lẽ đã xuất hiện trong bữa ăn gia đình và hàng quán từ cả trăm năm trước.

Không quá cầu kỳ trong chế biến nhưng muốn có tô cháo ngon khiến người ăn phải xuýt xoa thì không hề đơn giản. Gạo nấu cháo phải là loại dẻo vừa, vị ngọt và có hương thật thơm. Gạo nấu cháo không vo và nấu ngay như cháo trắng mà phải được rang trên chảo đến khi hạt gạo vàng đều và bốc mùi thơm.

Cá lóc chọn để nấu thường là con to để ít xương, tuy vậy thay vì mua loại cá lóc nuôi con to cho nhiều thịt, các đầu bếp kỹ tính ở Mỹ Tho thường chọn được cá lóc đồng. Loại cá này tuy nhỏ hơn nhưng thịt chắc và thơm. Nước nấu cháo tuyệt đối không được dùng loại nước máy có lẫn mùi clo. Để tô cháo thêm phần hấp dẫn, sau khi nêm nếm đủ gia vị, người nấu thường lấy hành tím cho vào, ngoài ra hành lá và ngò rí xắt nhuyễn cũng là hai thứ không thể thiếu. Cuối cùng là đĩa rau đắng đất, thứ rau đặc sản miền Nam đắng tê đầu lưỡi nhưng hậu ngọt vô cùng. Không phải loại rau đắng trồng công nghiệp có thân to lá to như cọng rau sam, rau đắng đất Mỹ Tho mọc theo các mô đất ở sau nhà có lá nhỏ thân nhỏ, vị đắng hơn loại rau đắng thường.

9. Sam biển Gò Công

Không nên từ chối sam biển ở Gò Công Đông nếu bạn có dịp đến chơi ở Tiền Giang khoảng từ tháng 10 cho tới tháng 2 âm lịch. Sam cái đang có trứng làm món nướng là tuyệt nhất. Sam được làm sạch, cứ thế đặt lên bếp than hồng, nướng cho đến khi vỏ đổi màu, mùi thơm tỏa ra ngào ngạt cũng là lúc sẵn sàng cho buổi tiệc.

Trứng sam béo thơm, bổ dưỡng, vàng ươm, nóng hổi thường ăn cùng bưởi chua tách múi, củ cải thái nhỏ ngâm giấm, rau thơm, đậu phộng rang, hành phi, nước mắm chanh tỏi ớt. Hoặc sam cũng được nấu canh chua với bạc hà, rau nhút hoặc đậu rồng, rau om… đều rất ngon và lạ miệng với du khách.